Hay là thôi

Hay là thôi mình đừng yêu nữa nhỉ

Sẽ chẳng còn nỗi nhung nhớ bờ môi

Hay là thôi mình dừng lại em nhé

Sẽ chỉ còn êm ả giữa đời trôi

 

Hay là thôi mình đừng yêu nữa nhỉ

Anh sẽ thức giấc không nỗi muộn phiền

Em sẽ chỉ là một cô bé nhỏ

Chẳng khiến lòng anh mong ngóng không yên

 

Hay là thôi mình đừng yêu nữa nhé

Coi như là ta chưa từng gặp nhau

Chưa từng cười hay chưa từng hò hẹn

Chưa từng phủ đời nhau những sắc màu

 

Nhưng em ơi em ơi em anh nghĩ

Mà chẳng dám thốt với em một câu

Vì mỗi lần nhìn nhau anh chỉ muốn

Ôm lấy em tới khi ta bạc đầu.

Thơ tình

Gửi một bạn nữ.
.
auburn-na-oexisteamor-brunnaluiza
.
Để tôi yêu em như chưa từng em nhé
Như ngày mưa về khẽ chạm phớt làn môi
Để tôi lưu lại một nét cười em nhé
Như ngày đầu hạ chút nắng về tinh khôi
 
Để tôi thương em như chưa từng em nhé
Bởi tình yêu như nước chảy mây trôi
Lỡ như một sáng mai bừng tỉnh dậy
Tình vẫn vương mà tôi mất em rồi
 
Để tôi hôn em như chưa từng em nhé
Thật dịu dàng như một cánh hoa rơi
Bởi em chẳng hay vào một chiều xanh thẳm
Em đong đầy tim tôi những rạng ngời
 
Để tôi ôm em như chưa từng em nhé
Vòng đôi tay quanh vai em nhẹ nhàng
Để khi mình già, da nhăn và đầu bạc
Hơi ấm em này trải dọc vết thời gian.

Ngày ấy mưa rơi [Shot2]

Đã cả thế kỉ từ ngày chúng ta gặp nhau rồi ấy nhỉ :))

tumblr_o1npmlg03i1urmyjyo3_500

Cuộc đời Seung Yoon là một chuỗi những sự kiện buồn tẻ.

Sự kiện đầu tiên xảy ra khi cậu còn là một bào thai nằm cuộn tròn trong bụng mẹ: cha biết về đứa con sắp ra đời và quyết định bỏ đi, để mặc mẹ cậu với cái thai đã hơn ba mươi tuần tuổi. Bà đã sốc đến mức ngất xỉu ngay trong căn phòng trọ, may mắn được đưa đi cấp cứu kịp thời và cuối cùng sinh Seung Yoon thiếu tháng. Hơn hai mươi tuổi, sợ hãi, hoang mang, không nơi nương tựa, một sáng sớm mùa xuân năm ấy người ta thấy một cô gái trẻ bế theo một đứa con, khoác chiếc ba lô nhỏ xíu của con nít đến gõ cửa nhà thờ. Năm năm đầu đời của cậu bé Seung Yoon đã trải qua cùng những bài kinh và vòng tay êm ấm của các sơ, quỳ gối trước Chúa trời trước khi mẹ cậu quyết định họ không thể ở lại thêm nữa.

Seung Yoon ngước mặt lên nhìn mẹ khi đang ngồi trong lòng Cha, tay vân vê vạt áo thụng đen của ông, đôi mắt mở to ngỡ ngàng. Mẹ cậu cúi đầu hôn tay Cha, “Chúng con không thể dựa vào Cha mãi.

Từ cái ngày Seung Yoon biết nhận thức, cậu chưa bao giờ thấy một ánh nhìn mạnh mẽ đến thế từ mẹ.

Bộp. Một giọt nước nhỏ xuống ngay mũi cậu, và Seung Yoon ngước lên, tìm kiếm chỗ dột mới trên trần nhà. Mái nhà vá víu của căn phòng này đã chẳng thể chống đỡ nổi một trận mưa lớn từ rất lâu. Seung Yoon nhớ những ngày đầu mới dọn về đây, cậu nhóc vừa vào lớp một đã hét toáng lên với mẹ khi cuốn vở cậu kì công chép nắn nót bị thấm nước mưa, ướt sũng và nhòe mực. Cậu nhớ ánh mắt của mẹ khi cậu thốt lên rằng muốn trở về với Cha và các sơ. Đó là ánh mắt buồn bã nhất Seung Yoon từng thấy, và dù chỉ là một đứa trẻ khi đó, cậu nín lặng, nghẹn họng và cảm thấy nước mắt dâng đầy lên khóe mi.

Đó là lần cuối cùng họ nhắc về nhà thờ và mọi điều thuộc về quá khứ khác. Seung Yoon được dạy rằng không ai có thể và có ý định dìu cậu đi lên. Tất cả đều phải là thành quả của chính cậu. “Thế giới rất tàn nhẫn”, đó là một cuốn sách cậu đã mượn từ rất lâu trong thư viện trường, lâu đến mức cậu không còn nhớ tên hay nội dung cuốn sách, chỉ có dòng chữ đó là vẫn nhớ như in. Mẹ chưa bao giờ nói vậy. Bà luôn kể với Seung Yoon về một thế giới xinh đẹp, dù không có phép màu, nhưng tràn đầy hi vọng và những khả năng vô tận. Bà nhìn vào đôi mắt lấp lánh của con trai mình, “Con là một đứa trẻ có khả năng và tham vọng”, bàn tay bà đặt trên những cuốn sách rách bìa và sờn mép của Seung Yoon. Những cuốn sách cậu xin được từ khắp nơi, trên trang bìa là hình in đã mờ nhòe về những cuộc chiến lịch sử, những vùng đất ở khắp các châu lục, những phong tục và con người. Một thế giới xinh đẹp. “Con rất thông minh. Nên thế giới trong mắt con rồi sẽ vô cùng xinh đẹp.

Seung Yoon tin thế. Mẹ cậu không phải là một người học rộng và triết lí, nhưng bà chưa bao giờ nói dối con trai mình. Thế rồi cái ngày mưa năm mười lăm tuổi ấy, cậu gặp, lần đầu tiên, một mảnh của thế giới xinh đẹp mà mãi sau này cậu mới nhận ra.

Nam Tae Hyun.

 ~~~

Tae Hyun cúi thấp đầu, mái tóc hơi dài được vén ra phía sau tai, tuy vậy vẫn còn vài sợi ngắn hơn rũ xuống. Mắt cậu dán chặt vào đôi tay tái xám ngâm trong chậu quần áo nhỏ, với làn nước lạnh ngắt hơi ngả sang màu đất nâu và dù có cố gắng giũ mạnh đến mấy cũng không nổi lên được chút xíu bọt xà phòng. Cậu nghĩ đến gói bột giặt nhỏ vẫn đặt ở góc bếp ngôi nhà cũ của mình, và nghĩ đến những đồng bạc lẻ mẹ cậu ngồi đếm lại đêm qua. Tae Hyun cắn môi, nếu không phải vì thằng nhóc đó, bột giặt đã không hao nhiều như vậy.

Đồ không cha!” Câu nói của thằng nhóc vọng lại trong đầu cậu. Tae Hyun nhíu mày, những ngón tay tê cứng co lại, những muốn thu thành nắm đấm nhưng lại không thể.

Mẹ mày hẳn là một con điếm,” Nó đã nói thế. “Nếu không tại sao ông ta lại phải tự sát chứ!” Và nó cười điệu cười thật ghê tởm, điệu cười dính nhầy nhụa một màu đỏ thẫm trộn lẫn với cát và những mảnh da nhỏ trên mu bàn tay Tae Hyun khi nó ngã ngửa ra.

Đó là chiếc áo đồng phục trắng duy nhất của cậu. Chiếc áo sau đó đã loang đầy vết máu và bùn khi bọn chúng bỏ đi, để lại Tae Hyun nằm dài trên mặt đất, thâm tím và xước xát, ngực đau đến không còn ho nổi và tưởng như tất cả xương sườn đã gãy vụn.

Onsra

Đồng hồ điểm mười một giờ đúng. Tiếng nhạc báo giờ ngân vang khắp ngôi nhà nhỏ, khiến Donghyuk đang gà gật trên sofa cũng giật mình tỉnh giấc. Em đợi gã về, dù gã đã nhắn tin rằng hôm nay đi nhậu khuya với bạn và rằng em không cần phải chờ cơm. Chỉ là em muốn vậy, cần phải có ai đó đón gã ở cửa, ngăn không cho gã trong cơn say choáng váng vấp ngã hoặc va vào đâu đó đến bất tỉnh, và pha cho gã một tách trà giải rượu. Donghyuk thích cảm giác gã cần mình. Và em cũng biết rằng gã biết em sẽ làm thế.

Cạch, tiếng cửa mở và đèn hành lang sáng lên. Donghyuk đứng bật dậy nhìn ra ngoài, nơi dáng người cao lớn của gã xuất hiện. Tuy nhiên hôm nay gã không có biểu hiện lảo đảo. Gã vẫn đứng vững như thể chỉ vừa rời công ty về nhà, và khi phát hiện Donghyuk đang chăm chú nhìn mình, cất giọng nói trầm khàn nhừa nhựa:

  • Sao em còn chưa ngủ?

Cái nhừa nhựa ấy cho em biết rằng gã đã say. Nén một tiếng thở dài, Donghyuk bước lại gần và đón lấy chiếc áo khoác nặng trịch của gã. Em nhăn mặt khi mùi rượu nồng lên, thật ngạc nhiên rằng gã vẫn còn tỉnh táo như vậy.

  • Anh tự đi được chứ? Đến ngồi tạm ở sofa đi, em pha trà cho anh, sẽ nhanh thôi.

Giọng em vang lên dịu dàng trong đêm tối. Gã chẳng buồn mò tay mở đèn, cũng chẳng đáp lại, chỉ vô thức làm theo. Đầu óc gã hiện còn đang treo lơ lửng bên ngoài, đâu đó trên những con phố loang loáng màu đèn đường vàng vọt giữa quán nhậu ở Dongdaemun và dưới cửa sổ phòng ngủ của Han Bin, nơi cậu chắc chắn đang ngủ ngon lành bên trong, đôi má hồng lên, cặp môi mọng đỏ còn hơi sưng mím lại.

Phải rồi, gã nhớ lại khi nằm dài trên chiếc sofa màu kem vẫn còn hơi ấm của Donghyuk, rằng tối nay gã đã định không đi. Sắp đến sinh nhật Donghyuk và gã muốn tặng em một bất ngờ. Nhưng cô nhóc cùng phòng đã mời Han Bin theo cùng khi cậu mang tài liệu vào phòng để photo. Cậu đồng ý trong khi mỉm cười, và gã quên hết, cả về sinh nhật Donghyuk lẫn món quà để trong hộc tủ.

Gã chỉ nhớ đến em khi cậu nhân viên thốt lên “Em quên gọi điện về cho vợ” và bị các cô gái trêu chọc tới tấp. Rút điện thoại nhắn vội một cái tin sơ sài cho em, mắt gã vẫn dính chặt vào Han Bin lúc này đang cười ngặt nghẽo vì một câu chuyện tiếu lâm nào đó. Màu mắt cậu, hàng mi, làn da, sống mũi, tất cả đều tuyệt đẹp. Tiếng cười của cậu như một bài ca rót vào tai gã và mùi hương từ cậu cũng thật dễ chịu, đến độ gã chỉ muốn đưa mũi lại gần cái gáy thanh mảnh của cậu và hít lấy. Rồi ngậm lấy đôi môi đỏ màu son bất thường của cậu.

Han Bin uống rất nhiều không chút rụt rè, và gã mải mê ngắm cậu, với gò má trắng trẻo cao cao cùng vành tai nhỏ hồng lên đến là quyến rũ nên chỉ nhấp môi cho có. Đến khi mưa rào rào đổ xuống bên cửa sổ quán, Han Bin cũng gà gật ngả đầu vào vai gã, miệng mấp máy thì thào những lời vô nghĩa, mắt nhắm nghiền. Cậu nhân viên bên cạnh cũng đã say, bám lấy vai Han Bin cười khúc khích, phà hơi rượu nóng vào cổ cậu khiến Han Bin rụt đầu rúc vào tay gã. Gã gần như giật cậu khỏi bàn ngay lập tức, và bởi vì là người duy nhất còn tỉnh táo, gã lãnh trách nhiệm đưa cậu về nhà.

Han Bin trong tay gã mềm nhũn và nóng ấm như sốt, ậm ừ trong cổ họng những tiếng nhỏ như mèo kêu. Gã không say, nhưng cậu nhóc nằm gọn trong lòng làm gã thấy choáng váng. Cậu tài xế taxi đã quen mặt gã mấy năm nay quay lại hỏi nhỏ, nét cười hiện rõ trên khóe môi:

“Người yêu hyung à?”

Gã giật mình. Gã nhớ đến Donghyuk, nhớ đến cậu người yêu thật và mối quan hệ chưa bao giờ gã dám công khai. Gã sợ người ta soi mói mình, làm phiền em, chỉ trỏ hai người, những ánh mắt khinh miệt hoặc thương hại. Thế nhưng gã lại đang ngồi đây, ôm lấy Han Bin và dùng khăn tay của mình thấm những giột mồ hôi li ti trên trán cậu.

“Ừ.”

“Đẹp thật đấy.”

Cậu tài xế buông lời nhận xét, và gã cúi xuống nhìn Han Bin. Dù là nam, nhưng quả thật những đường nét trên khuôn mặt cậu không phải là thứ được độc quyền sở hữu bởi bất kì giới tính nào.

  • Trà của anh này.

Giọng nói của Donghyuk cắt đứt mạch suy nghĩ của gã. Ánh nhìn lo lắng của em lọt vào mắt gã, mí mắt em sụp xuống vì mệt mỏi, dấu hiệu chắc chắn của việc em đã thức chờ gã rất lâu rồi mới vô tình thiếp đi. Donghyuk không thường ngủ muộn, đặc biệt là gần đây có vẻ như em đang học thi, nên thường ngồi suốt bên bàn học từ khoảng ba bốn giờ, sau đó đi nghỉ rất sớm vào buổi tối. Những ngày mới quen nhau, gã sẽ luôn là người ôm em vào lòng, luồn tay vào mái tóc mềm mại của em và ngâm nga trong cổ họng những khúc nhạc ngắn để em ngon giấc. Nhưng giờ thì khóe mắt em đang đỏ lên vì mất ngủ, và gã ngửi được mùi cà phê khi em kề môi sát vào tai mình.

  • Dậy nào Ji Won, anh cần uống hết tách trà này và lau mặt rồi đi ngủ.

Một niềm xúc động dị thường dâng lên trong lòng gã, và Ji Won gạt tay em ra:

  • Anh tự làm được.

Không gian lặng thinh. Hương cà phê ấm áp rời đi, để lại gò má lạnh toát của gã. Em đặt tách trà vào bàn tay Ji Won, và gã bỗng muốn cười nhạo bản thân mình và chính em làm sao. Cười nhạo mối tình của họ.

My baby

3238623_194

I’m here for you no matter what happens :3

Han Bin à, sao em vẫn lười biếng thế này. Mau về đây quát mấy câu lấy tinh thần chút nào =))

Một tuần trước survival show thứ ba trong đời, lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng gọi Kim Han Bin là anh :))

Our sky

up-movie

Han Bin gặp Ji Won vào một ngày nắng hạ.

Những tia nắng nhỏ lấp lánh xuyên qua kẽ lá nhảy nhót trên mái tóc của cậu nhóc mười bảy tuổi. Ji Won khi ấy cắn môi, cài chiếc bút chì trên vành tai, mắt đăm đăm nhìn vào cuốn sổ viết lời và cứ mỗi khi miệng lẩm nhẩm rap, bàn tay trắng trẻo với những ngón tay thon lại đưa lên xới tung những sợi tóc đen mềm mại. Han Bin ngẩn người ngắm những sợi tóc ấy trượt qua tay Ji Won, và tự hỏi tại sao một cậu nhóc lại có thể dễ thương đến thế.

Điệp vụ nhìn trộm của Han Bin chỉ kéo dài được một thời gian ngắn, cho đến lần đầu tiên Ji Won ngẩng đầu lên, vô tình bắt gặp ánh mắt cậu nhóc đứng quầy pha chế đang mải mê dán lên mình, và mỉm cười với cậu. Han Bin nhớ Ji Won bảo cốc matcha hôm ấy là thứ đồ uống ngon nhất cậu từng làm, và Han Bin chỉ tủm tỉm cười, như một đứa con gái trung học ngốc nghếch trước mặt người mình thầm mến.

Ji Won ngày ấy phủ đầy nắng, ấm áp và rạng rỡ với nụ cười đẹp nhất thế gian.

Hai năm sau cốc matcha ngày nắng hạ, Ji Won lên đường đi Mỹ. Để thực hiện ước mơ trở thành một rapper. Ji Won nắm tay Han Bin, lau giọt nước mắt mãi mới chịu lăn ra khỏi tròng mắt đỏ hoe của cậu, tựa đầu vào trán cậu và thủ thỉ tới lui, rằng Ji Won nhất định sẽ về, thật sớm, thật sớm. Han Bin lắc đầu, tớ có phải con gái đâu. Tớ không thích hứa hẹn, cậu hãy làm thật tốt việc cần làm và đừng quên tớ, vậy là đủ.

Ji Won gật đầu rời đi. Han Bin mười chín tuổi đứng giữa sân bay, nhìn theo bóng lưng Ji Won bước vào khu vực cách ly. Cậu ấy đã cao như vậy từ bao giờ rồi, vai rộng và lưng thẳng, một chàng trai đang bước từng bước đầu tiên nắm quyền điều khiển cuộc đời mình.

Hình ảnh cậu nhóc với mái tóc đen mềm dính bọt kem trên khóe miệng trong kí ức của Han Bin, chẳng hiểu sao bỗng nhòe dần đi mất.

~~~

Lại hai năm nữa trôi qua, Han Bin hai mốt tuổi ngồi trong quán cafe của gia đình, tay khuấy cốc matcha còn nguyên lớp kem trước mắt mà thở dài thườn thượt. Ji Won là đồ nói xạo, cậu gục đầu xuống bàn, hướng mắt ra cửa sổ đầy nắng, nơi có hai chú chim cứ hót mãi chẳng ngừng. Bộ lông nâu mượt như mái tóc của Ji Won. Mái tóc của một kẻ hai năm trước đã nắm tay cậu, lòng bàn tay trắng trẻo mềm mại cứ không ngừng xoa lên mu bàn tay cậu, và nở nụ cười phát ghét. Một kẻ đi mãi chẳng chịu về.

Han Bin nhấc cằm lên khỏi cánh tay, lắc đầu nguầy nguậy, cảm thấy mình đang hờn dỗi thật dở hơi. Bức thư Ji Won mới gửi về đang nằm ngay kia, vẫn phong bao màu trắng, vẫn mùi thơm thoang thoảng cậu chẳng thể biết được là mùi gì. Ji Won vẫn giữ cái thói quen cầu kì đó từ khi còn là cậu nhóc Han Bin chưa biết tên: lúc nào cũng thơm tho sạch sẽ, dù cậu ta ăn ở khá bừa bộn. Và đặc biệt thích mấy thứ lãng mạn chỉ có trong phim, như chuyện cậu ta khăng khăng gửi thư cho Han Bin và bắt cậu phải trả lời cũng bằng thư viết tay như thế, dù đã là thế kỉ 21 và cả thế giới có thể nhìn mặt nhau qua màn hình máy tính chỉ sau hai giây rồi. Chỉ tưởng tượng ra Ji Won phải bặm môi nắn nót mấy hàng chữ này chỉ để gửi đến một thằng con trai cách gần nửa vòng trái đất, Han Bin vừa thấy buồn cười mà cũng có chút vui vui. Ít ra trong lòng Ji Won, dù cách xa đến thế song Han Bin vẫn là một người đáng để cậu ta bỏ nhiều công sức ra như vậy.

Bức thư lần này của Ji Won có một tấm ảnh. Là bầu trời hoàng hôn ở New York, những cánh chim đen thẫm in trên ánh sáng đỏ của mặt trời, hắt lên những tòa cao ốc sừng sững trong thành phố như một bức tranh sơn dầu đồ sộ. Mảnh giấy trắng chỉ có một dòng chữ, kiểu vẽ chữ graffiti rất cầu kì.

“Tớ nhớ trời ở Seoul.”

Han Bin thở dài lần nữa. Tên nhóc đòi hỏi này, rốt cuộc vẫn không thể nào tự lập được.

~~~

Một tháng sau đó, Han Bin hai mốt tuổi rưỡi đứng trước cửa một căn hộ ở khu đông Manhattan, dưới chân là chiếc vali xanh lá, tươi cười với người trước mặt mình. Chàng trai còn lại sau vài giây bàng hoàng, cũng mỉm cười vòng tay ôm lấy Han Bin:

– Cậu về rồi.
– Về cái gì chứ, – Han Bin bật cười. – Cậu sống khổ quá mất trí rồi hả. Ở đây làm gì có trời Seoul.
– Không sao, – Ji Won hít hà mùi nắng vương trên mái tóc Han Bin, cười toe toét. – Ở đâu có cậu thì đều là trời Seoul cả.

“As long as I’m with you, everywhere would be okay.”